THƠ: CHÂN DUNG CHỊ

Với cái duyên qua một vài bài viết trong “Đặc Tập 40 năm Văn Học Tại Nhật”, nhất là bài của dân xuất xứ Okinawa, anh em chúng tôi đã nối lại được khá nhiều những đứt quãng giữa chừng, trong đó có một cô. Dạo đó cô còn bé lắm (1980) 9, 10 tuổi hay sao đó, nhưng tôi rất ngạc nhiên vì những theo dõi rất xít xao của cô về những khuôn mặt thời đó còn hay đã mất, các ấn phẩm như Người Việt Tự Do, Hệ Tư Tưởng Việt Đạo.. Theo như đương sự thổ lộ thì: “cháu thích đọc báo của mấy chú, thich văn chương có lẽ thừa hưởng từ gene của người mẹ, nên buồn buồn cháu cũng tập viết lách”. Vài năm sau cô định cư ở Toronto, và cô đã đóng góp khá nhiều bài vở cho các tờ báo ở hải ngoại. Mừng như bắt được vàng, tôi….”chộp” ngay cô và nhờ cô tiếp sức với Nam Nghệ Tân Xã. Cô vui vẻ nhận lời. Mời quân ta đọc bài thơ “giao duyên” đầu tiên của cô gửi đến tụi tôi, mong cô sẽ còn góp mặt dài dài trong tâm tình “người cùng một nhà” nhé.
—————————-

Ảnh minh họa


Chân dung chị

Chị run run
Tay mở từng góc
Trang giấy vàng dọc ngang nếp gấp như những đường chỉ tay chi chít
Nát nhàu
Chị run run
Bàn tay hốt hoảng ôm lấy sợi giây chuyền mặt Phật
Xoay xoay, giữ chặt
Xoay xoay, niệm
Mùi dầu xanh con ó xùng xục mũi 
Chị lật qua lật lại mặt dây chuyền tượng Phật
Nhích sang trái, nhích sang phải
Giữa hai cái xương nhô gầy guộc
Như thể tìm một vị trí nào đó – phòng vệ
Ánh mắt chị ngây dại nhìn tôi
Tôi nhìn vào mắt chị
Giữ yên
Tờ giấy vàng Record of Landing
Nhoè chữ
Riêng
Citizen of
STATELESS
Vẫn còn rõ nét 
Tôi nhìn khoảng trống không trong mắt chị
Là chân dung tôi

Nguyễn Diễm Thùy

%d bloggers like this: