NGẮT HOA CÀI LÊN TÓC!!

Mời quý độc giả độc một bài rất hóm hỉnh trích trong đặc tập 40 Năm Văn Học Việt Nam Tại Nhật, bài của tác giả Bùi Bảo Trúc. Sự dễ thương nhí nhảnh trong văn phong của bài này có lẽ sẽ phần nào cho ta thấy lại một góc trong tính cách của ông “Ký giả Bê Tê” một thời thân thuộc này.

—————————————————————————
BÙI BẢO TRÚC (KÝ GIẢ BÊ TÊ)
Bài đăng trên Nguyệt san Hiệp Hội số 135 tháng 11/2001

NGẮT HOA CÀI LÊN TÓC!!

Thú thật với bạn, tôi không biết Võ Thị Sáu là người như thế nào. Tôi chỉ nghe tên nàng một đôi lần, và biết rằng tên của nàng nay đang ngự trị trên một con đường nào đó ở Sài Gòn. Nhưng bữa nọ, khi đọc bức thư của một nữ độc giả trẻ tuổi viết cho tờ báo của hội các nhà báo trong nước, tôi mới biết thêm được một chi tiết khác về người phụ nữ nầy.

Cô học trò lớp 12 ở Lâm Đồng viết cho ban biên tập của tờ báo rằng mới đây, cô có được xem một bộ phim của đài truyền hình trung ương, phim “Như Một Huyền Thoại” dựa trên kịch bản của Nguyễn Quang Sáng về cuộc đời chị Sáu, “người con gái đất đỏ”. Trong thư, cô học trò cho biết rất thích cuốn phim nầy, nhưng cô tiếc là nhà làm phim đã bỏ qua một chi tiết rất “đắt”. Cô cho rằng nhà làm phim đã bỏ phí chi tiết đó.

Theo cô học trò trẻ tuổi mà biết nhiều chuyện, trên đường ra pháp trường của thực dân Pháp, người anh hùng Võ Thị Sáu đã “ngắt hoa cài lên tóc” trước khi bị bắn. Tác giả bức thư hi vọng trong cuốn phim sắp tới, nhà làm phim của ngành công an sẽ không “bỏ phí chi tiết quí giá nầy”.

Tôi đồng ý chuyện ngắt hoa cài lên tóc là một chi tiết tuyệt đẹp. Một hành động rất đàn bà, rất làm đỏm, rất người, rất lãng mạn. Võ Thị Sáu nếu quả thật đã làm công việc đó, thì tôi phải xin lỗi nàng. Tôi vẫn nghĩ nàng nhan sắc phải như Viềng, người phụ nữ nửa người nửa ngợm mà Dương Thu Hương tả trong “Tiểu Thuyết Vô Đề” hay như mấy em du kích bà ba đen sắt máu, mặt mày vẩu viu mang vẻ đẹp như Chị Doãn của Vũ Trọng Phụng trong những bức hình chụp ở Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Theo tiết lộ của cô học trò, Võ Thị Sáu không những là một người anh hùng Cộng Sản, lại còn Ià một con người đầy nữ tính, trên đường ra chỗ xử bắn vẫn có một nỗ lực làm đẹp. Bỏ qua hành động lãng mạn nầy là một việc đáng tiếc.

Nhưng đó là trường hợp nếu Võ Thị Sáu thật sự có ngắt hoa cài lên tóc. Tôi thì nghĩ là không.

Cuốn phim về Võ Thị Sáu nhất định là một cuốn phim kể lại cuộc đời chống Pháp của chị Sáu. Hình ảnh chị Sáu phải được tạo ra bằng những nét hùng nhưng đẹp. Trong khi đó, hình ảnh của thực dân Pháp thì phải là những hình ảnh tàn ác, dã man. Chị Sáu chống Pháp, chị bị Pháp bắt, đày ra Côn Đảo, chị bị giam, chị bị tra tấn. Cuối cùng chị bị đem hành quyết. Tàn ác như vậy là không thua gì “chính phủ ta” chút nào.

Nhưng đưa thêm chi tiết để chị Sáu ngắt hoa cài lên đầu thì làm khó Tây thực dân quá.

Tưởng tượng chị Sáu, trong buổi sáng bị đem ra pháp trường, cai ngục Tây đến mở cửa chuồng cọp, kêu chị đi ra, Sáu đáp vọng ra bằng giọng nhõng nhẽo và ngái ngủ… “hổng có chiụ đâu” vì Sáu còn đang ngủ. Tây thực dân bèn lịch sự ra cửa đứng chờ, tay quây quây xâu chìa khóa, mặt mũi chằm vằm, hung ác. Nửa tiếng sau, Tây mũi lõ lại khua dùi cui vào chấn song, giục Sáu lè lẹ cho Tây bắn sớm về sớm còn nghỉ. Sáu đáp vọng ra rằng không ai được vào khi Sáu chưa…quét vôi xong. Chờ đã đời, cuối cùng, bôi son, trét phấn xong, Sáu mới bà ba lụa, nước hoa thơm lừng uốn éo đi ra. Tây tuy thực dân nhưng không quên nịnh đầm, bèn đứng nép sang một bên, mở cửa xà lim, nhường lối cho Sáu. Sáu bước ra, Tây thực dân ké né phía sau. Trên đường ra gần phi trường Cỏ Ống ngày nay, Sáu bỗng trông thấy những bông hoa rực rỡ mọc bên bờ đường. Sáu ngừng lại. Đám lính Tây cũng ngừng lại. Sáu ngồi xuống, nhìn những bông hoa đang cười trong gió sớm. Sáu ngước nhìn về phía đất liền. Những giọt lệ long lanh trên khóe mắt. Sáu ngắt lấy mấy bông, cài lên mái tóc mềm như tơ… Trong tay, Sáu cầm một bông, đi tiếp con đường tới pháp trường. Sáu ngó xuống những cánh hoa mọc đều quanh chị. Tay Sáu bứt một cánh, thổi cho bay trong gió Côn đảo. Sáu lẩm nhẩm: “Bác yêu Sáu…Bác không yêu Sáu…Bác yêu Sáu… Bác không yêu Sáu…” Khi chỉ còn cánh hoa cuối cùng thì cũng đúng là câu: “Bác yêu Sáu”. Võ Thị Sáu cười rạng rỡ, bước tới chiếc cột, nhìn thẳng vào những họng súng của tiểu đội hành quyết. Một loạt súng nổ vang, Sáu ngã xuống. Những bông hoa bay lơ phơ trong gió. Trên môi Sáu một nụ cười. Trong bàn tay phải, còn một cánh hoa…”Bác yêu Sáu”..”He loves me… he loves me not…he loves me…”

Truyện phim được viết lại như thế may ra mới “đạt yêu cầu” của cô học trò nhỏ. Chi tiết ngắt hoa cài lên tóc sẽ không bị bỏ sót. Các anh cán, chị cán còn xem nhất định sẽ khóc ầm lên mùi mẫn ví cảm động.

Nhưng như vậy, Tây thực dân lại có vẻ dễ thương hơn cách mạng mất thì sao?
Chị Sáu không thể ngắt hoa cài lên đầu như mấy anh chuyên viên truyền hình rẻ tiền của nhà nước ngồi tưởng tượng ra và đầu độc cô học trò nhỏ. Chị Sáu ít nhất phải bị đánh cho thừa sống thiếu chết, không thua gì cán bộ ta đánh tù Ngụy. Chị Sáu, khi bị đưa ra pháp trường chắc chắn cổ phải đeo gông, chân phải đeo xiềng, tay phải đeo còng. Chị bị điệu ra pháp trường chứ không phải được cho đi picnic mà nói chuyện hái hoa, ép bướm để mà ngắt vài bông hoa cài tóc cho đẹp gái. Chỉ cần đi chậm bước là chị có thể bị cho ăn báng súng lập tức, nói gì đến chuyện ngồi xuống vệ đường ngắt vài bông hoa làm đẹp. Mà lúc đó, chị đầu bù tóc rối trông như những người vợ…cũ (của mấy ông Tây) thì lấy đâu mà đẹp cho được.

Khổ quá, bây giờ đã gần cuối thế kỷ 20 mà sao còn ấm ớ như thế nầy?

Hai bậc anh thư quê ở Châu Phong thì “lau phấn son mưu thù nhà” chứ có bao giờ vừa đánh Tô Định vừa phải bôi Mascara, đánh rối tóc, vẽ eye shadow, thoa chút phấn, đánh tí son đâu…và khi nhảy xuống sông Hát, chắc chắn hai bà cũng không cần phải ngắt hoa cài lên đầu bao giờ hết.

Cô Giang trước khi tự tử, Bùi Thị Xuân trước khi chết đều không cần làm những cử chỉ lãng mạn rẻ tiền mà mấy cậu văn nô vẽ nhẩm ra như thế bao giờ.

Hay là chị Sáu thì đẹp não nùng, còn Tây thực dân tử tế hơn cách mạng nhiều?

Hình: chân dung cố nhà báo Bùi Bảo Trúc

Chân dung cố nhà báo Bùi Bảo Trúc

%d bloggers like this: