TÂM THỨC

Ta thấy lòng thanh thảnMặc ngoài kiaGió nói lời tự tình với gióTa soi lại dòng sôngTiếng khuaSóng sánh sóngNghe thời gian trở mìnhVõ vàng bốn mùa Xuân tình tự Trên cành cây – lá nonChưa kịp chuyển mình hoá hạt yêu thươngMặt trời xa vời vợiTừ tâm – hoa vàng mở lốiBàn chân buôngĐọc tiếp “TÂM THỨC”