CHUYỆN PHIẾM ĐẦU XUÂN

Y YÊN

Bài đăng trên Nguyệt san Hiệp Hội số 78 tháng 2/1997

CHUYỆN PHIẾM ĐẦU XUÂN

Cái hồi được tàu Mỹ 5 bồn vớt lên sau hơn 1/2 tháng dập dềnh thả trôi cho sóng gió bão bùng nó quật lên quật xuống mà không “hai năm mươi” không đi chầu… Đông Hải Long Vương vì trời còn thương. Leo lên boong tàu Mỹ, tôi thấy cái gì của Mỹ cũng… thơm, cũng sáng loáng, to bự lạ lùng. Ba ông Mỹ trên tàu thân xác bự dềnh dàng chớ không mang tướng ốm đói như “thằng Mỹ” trong phim “Mối Tình Đầu”, một thằng Tây lai vớ vẩn mà Việt cộng moi ở đầu đường xó chợ nào ra cho đóng vai “Xịa”. Tuy nhiên, tôi còn nhớ “quần chúng ta”, những người dân mất nước, những kẻ bị đì, bị bỏ rơi lại địa ngục; lúc ấy khoái thằng Mỹ này lắm. Tại sao vậy? Thứ nhất, tướng gã không giống Mỹ thiệt nên ai cũng hiểu là loại phim tuyên truyền ba xạo. Thứ hai, người ta thích câu nói lơ lớ bằng tiếng “Beto” của gã: “Tôi eu con gai Viet nam lăm lăm” (Tôi yêu con gái Việt Nam lắm lắm!). Rõ ràng, điểm này rất tốt “thật thà khai báo”, đàn bà con gái nước Việt đẹp xinh như thế, ngoại quốc nào lại chẳng mê? Nhấp nháy chỉ trong vòng chục năm, nhờ ơn bác và đảng tận tình chăm sóc, dạy dỗ theo đường lối “bần cùng hóa nhân dân”, con cháu bà Âu Cơ, Bà Trưng, Bà Triệu trông tướng… bần hàn lam lũ hẳn đi. Đó chính là lúc mà lời bài ca “cô gái vót chông” nhai nhải trên các loa phóng thanh biến thành nhạc “dân chế”:

“Như bao cô gái ở Phan Rang
Cô gái Nha Trang ngồi bán bắp rang…”

và cũng chính là lúc một người thơ cám cảnh:

“Đời vô sản còn gì thương với nhớ
Chân tay em như… cây củi bằng lăng!”

Khi tàu Mỹ cặp bến Phù Tang đặng trút mớ dầu khí từ cái bụng khổng lồ của nó vào các ống dẫn dầu vĩ đại, 4 – 5 ông Nhật thuộc Sở nhập quốc bước lên tàu với một thông dịch viên người Việt. Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy “Nihonjin” bằng xương bằng thịt chứ không phải bằng hình ảnh như nhìn thằng… “Sơn Điền Bảo Chiêu” trong phim võ hiệp. Nihonjin mặt mũi cực kỳ trịnh trọng, thoạt vừa nhác thấy, tôi cứ ngỡ họ bị mắc chứng… táo bón kinh niên. Họ chào nhau trông nghiêm chỉnh đến phát ớn: gập cả nửa thân trên, mồm thì hô hoán những lời gì rất ngắn, khô khan “lô cô lốc cốc” (giờ thì tôi hiểu đó là từ “Domo, domo”). Tôi thầm nghĩ, lối chào như họ dễ bị đau lưng, đau cột sống lắm. Được phép lên bờ, bọn tôi bước vào chiếc xe bus chạy ngày chạy đêm, băng qua nhiều núi đèo, nhiềuthành phố lớn đèn rực sáng như sao đêm. Phong cảnh xứ này quá đẹp, nhiều nơi như cảnh tiên, tôi cho rằng vậy, bởi tôi nhớ tới lời 1 bài hát nói về chốn quê nghèo: “Quê hương tôi, đất cày lên sỏi đá…” Nhắc đến hát hò, tôi bỗng buồn cười khi hồi tưởng lại “bài học đầu tiên” về những người bình dân Nhật.

Số là, trên xe bus, bác tài vui tính có yêu cầu bọn tôi văn nghệ văn gừng cho vui, cho tỉnh người vì đường về “trại… tạm giam Omura” còn rất xa xôi. Bác ta mở đầu chương trình bằng 1 bãi, toàn những …lê cô lốc cốc, nhưng nghe cũng đỡ nhạt nhờ có nhạc máy đệm kèm (sau này, tôi mới rõ đó là …karaoke). Mi cờ rô chuyển đến tay tôi, tôi làm ngay 1 bản lời Mỹ “Pround Mary” thiệt giựt gân đặng … hù Nhật chơi. Chẳng có gã Nhật nào ngồi trên xe chịu vỗ tay khi tôi hát xong, tôi đã tính… chửi rủa (bằng tiếng bêto, dĩ nhiên); bạn nghĩ coi: tôi hát đâu có … dở, trên tàu Mỹ, tôi chơi mấy bản cho Mỹ đen nghe, họ khoái quá chừng. Nhưng tôi sì tốp kịp lúc nhận thấy bác tài xế ư ử đệm nhịp theo ba bài ca Chế Linh, Giang Tử mà mấy tay thanh niên cùng nhóm tôi đang tranh nhau trình bày: “Trên 4 vùng chiến thuật”, “Sương trắng miền quê ngoại”, “Căn nhà màu tím”, “Căn nhà ngoại ô” … (nghe na ná như loại enka (diễn ca) của Nhật nên họ rất thích).

Ở… tù Omura 3 tháng 10 ngày, giã từ chí rận này nọ xong, tôi được ông phó văn phòng dẫn ra phi trường Nagasaki. Tôi, 1 cựu tài tử …xô xích le bỗng dưng được hưởng cái thú đi mây về gió, 1 cái thú không cần xử dụng đến cặp giò xương xẩu. Ngồi bảnh tỏn trong lòng ghế êm ái của chiếc phản lực cơ, tay lật tờ tạp chí mà cô nàng tiếp viên xinh lịch, giọng êm ái như bông gòn vừa đưa mời (nể… nàng tôi mới cầm đó bạn). Vừa giở được vài trang, tôi té ngửa: Trời ơi, sách họ in ngược từ dằng sau ra đằng trước, hèn gì đọc vô, tôi… chẳng hiểu cái mô tê gì hết! Mắt hoa lên vì mớ chữ bùa, tôi quăng tờ tạp chí vô cái… thùng rác bên cạnh (tôi bắt chước theo tác phong của thằng cha Nhật đeo kính ngồi ở băng trước đấy bạn, thấy tôi… hội nhập mau lẹ ghê chưa); đưa mắt qua tấm cửa kính tròn, ngắm mây trời trắng nõn lướt thướt bay… về trại tạm trú thuộc Caritas một thời gian, tôi xin đi làm bởi lẽ: “Đời không có xu đời chán bỏ bu như là đi tu”; tôi nghiệm ra rằng con người ta sống ở cõi Phù Tang phải lao động vinh quang mới có… bia, có thuốc, có tiền mua máy cát sét nghe để quên đi thân phận người tị nạn buồn và đủ điều kiện để “ra riêng”, sống 1 cuộc đời “tự do, độc lập”, không lệ thuộc cảnh ăn nhờ ở đậu.

Tôi đi làm vào dịp cận Tết Nhật, tháng 12 tây, tháng “thầy chạy”. 6h45 sáng tôi đạp xe đạp ra ga, đường sá đóng lớp băng mỏng buổi rạng đông làm tôi – 1 tay đạp xe xích lô lành nghề – cũng xém té mấy lần. Gởi xe đạp xong, tôi lên tàu ngồi chờ, tàu điện chạy tới ga gần hãng vào 7.50 phút. Tôi chỉ có 10 phút để… phi thân ra khỏi nhà ga, tay ôm hộp cơm trưa (cơm hãng tôi nuốt không trôi, món gì người Nhật cũng bỏ thêm đường, thứ tôi không ăn) chạy hộc tốc băng qua 2 ngã 4 đèn xanh đỏ, băng qua 1 công viên có vòi phun nước, có ghế đá, có chim bồ câu.

Quanh tôi, những cô công nhân áo xanh cũng đang giở thuật “lăng ba vi bộ”. Những ngày đầu, chạy được nửa quãng đường thì ruột tôi đau quắn lại nên tôi bèn chẳng thèm chạy nửa, tôi ngồi xuống ghế đá công viên nghỉ lấy lại sức cỡ… gần 1 tiếng. Đến 9 giờ kém 15, tôi tà tà cuốc bộ vào hãng bấm thẻ, chịu đi trễ 1 tiếng, khỏi lãnh tiền “kaikin” (tiền thưởng nếu đi làm siêng năng đủ ngày, đủ giờ). Có hôm trời tuyết, hay trời mưa, thức giấc buổi sáng theo tiếng réo của cái đồng hồ báo thức, ngó ra ngoài cửa sổ kính, tôi thở dài não ruột, chửi rủa cái kiếp cu ly một chặng rồi cũng phải khoác áo mưa, lao mình ra khỏi căn phòng apatồ ấm áp để đóng nốt cuốn phim “Người đi trong mưa gió”.

Mười mấy năm trôi qua; bạn ơi, giờ đây tôi còn chạy nhanh hơn cả Nihonjin nữa! Tôi cỡi xe chạy rật rật như bị ma đuổi trên đường tới sở làm, tôi phóng ào ào vào siêu thị mua vội con tép con tôm về nấu canh sau giờ làm thêm buổi tối. Thế nhưng, tôi vẫn cảm thấy rằng, dẫu có chạy vội, chạy nhanh đến cỡ nào đi nữa thì mùa Xuân vẫn phóng vù vù qua mặt. Vâng, mùa Xuân, tuổi Xuân, tuổi trẻ qua đi mau lắm. Chỉ chạy lòng vòng quanh cái xã hội nhốn nháo này ít năm, tóc tôi đã muốn bạc trắng cả rồi; xấp xỉ tứ tuần, tôi “thấm” câu nói của người xưa:” Mỗi năm một tuổi như đuổi xuân đi”. Này bạn ơi, xin hãy chấp nhận tuổi trời cho, “thấm lẽ vô thường, thấm luật tự nhiên để rồi vui sống, để rồi… trẻ mãi không già nhé:

“Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc di mãi
Trên đầu già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai”

(Cáo tật thị chúng – Mãn Giác thiền sư)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: