Tưởng nhớ cụ VŨ VĂN CẦU

MỘT NÉN HƯƠNG…


(Kính gởi đến hương hồn cụ Vũ Văn Cầu, Hội trưởng đầu tiên của Hiệp Hội Người Việt Tại Nhật)

Chân dung cụ Vũ Văn Cầu

23/1/1995, trên chuyến xe từ miền Nam nước Nhật trở về Đông Kinh sau khi đi thăm khu vực Kobe, nơi mới bị một trận động đất kinh hoàng, tôi không khỏi mang những cảm giác hoang mang. Hình ảnh những cư dân bị thảm nạn, lúi húi bên đống gỗ vụn để cố tìm một vết tích nào đó của người thân bị chôn vùi, những ông bà cụ già lụi cụi lê từng bước chân nặng nề với gương mặt thất thần, các đồng bào Việt phải tạm trú trong những tấm lều mong manh rét mướt… Tất cả ám ảnh mãi tôi trong suốt cuộc hành trình dài đằng đẵng. Cảm xúc và hình ảnh đó, nếu là trước đây, tôi sẽ có một người để cùng chia sẻ…

Hơn 10 năm qua, bất cứ có một biến động gì về quốc tế, quốc gia, tôn giáo hay cộng đồng ở đây, tôi đều được Cụ tiếp chuyện, hoặc bằng điện thoại, hoặc bằng sự gặp gỡ tại nhà Cụ trong mỗi dịp tôi ghé Đông Kinh. Tuổi Cụ cách tôi gần hai thế hệ, nhưng chuyện trò với Cụ thật thỏai mái, không câu nệ, không kiểu cách và nếu vô tình có chút pha trò thì cũng được Cụ hưởng ứng ngay.

Đã từng là sinh viên trong khoảng thời gian rối ren nhất của đất nước: từ thực dân Pháp –Nhật –Việt Minh đến Quốc Gia; rồi trở thành công chức cao cấp của Bộ Thông Tin của cả hai thời kỳ cộng hòa, Cụ là một kho tài liệu sống cho đám trẻ chúng tôi học hỏi. Gần như không có vấn đề gì liên quan tới cuộc chiến trước đây mà Cụ không biết, và với một tinh thần quốc gia sắt đá, thẳng tắp như cây cổ thụ vươn cao, không giống như một số nhà chính trị mang tiếng “quốc gia” nhưng tư tưởng hay trở ngược tréo lui dưới những biện thuyết dông dài; đời sống, hành động của Cụ đã làm cho chúng tôi vừa quí mến vừa khâm phục; trờ thành một biểu tượng để chúng tôi mãi mãi noi gương theo.

Tin Cụ qua đời làm tôi mất đi một cái gì thật quí giá và thiêng liêng. Buổi tối trước khi lên đường gặp Cụ lần cuối, tôi cố gắng tìm lại những trang báo đã ghi những bước chân của Cụ, người Hội trưởng đầu tiên của cộng đồng người Việt trong những ngày đầu còn bỡ ngỡ trên xứ người. Kỷ niệm khó quên nhất, có lẽ chuyến đi của người chiến hữu đến tuổi “Thất thập cổ lai hi” thăm viếng đồng bào ở miền Nam nước Nhật này cách đây mười năm. Cuộc hành trình bằng xe hơi từ Đông Kinh, ghé Nagoya, Hikone, Osaka, Kobe, Himeji, rồi Hiroshima trở nên ngắn lại nhờ những câu chuyện của Cụ.Từ những ngày “kháng chiến” chống Pháp đến sự thay đổi hai nền cộng hòa, sau đó là miền Nam thất thủ với những ngày học tập dưới ngục tù cộng sản, những lần rời quê bỏ nước ra đi: -40 năm trước xa nơi chôn rau cắt rốn Sơn Tây, Bất Bạt… Ba Vì… với những vần thơ Quang Dũng… Rồi 20 năm sau phải chia ly Sài Gòn với những niềm nhớ không nguôi… Câu chuyện cứ mãi miên man trên con đường dài và đám chúng tôi thì cứ nghe hoài không chán.

Trong những năm qua, có biết bao nhiêu sự thay đổi; Liên Xô mất tên, Đông Âu tan rã… mỗi lần biến chuyển, niềm hy vọng của Cụ ở một ngày mai tươi sáng của dân tộc lại dâng cao, Cụ hớn hở liên lạc với tôi để trao đổi tình hình.

Giờ đây, tôi đứng bên cạnh Cụ đã ngủ yên, ước nguyện được trở về một đất nước tự do ôm ấp mười mấy năm qua, thành giấc mơ ngàn đời. Tôi biết Cụ đã cố gắng chống chọi với bệnh tật, không chỉ vì để kéo dài thêm cuộc sống trên trần thế này, nhưng để chờ một dấu hiệu; chỉ cần một sự thay đổi nào đó ở giải đất bên kia bờ Thái bình dương… là sẽ làm cho Cụ an lòng nhắm mắt. Đau lòng thay! Qui luật trời đất, đời người có hạn, Cụ đã không thể nào chờ đợi được hơn. Hồn nước anh linh theo Cụ qua lá cờ vàng phủ trước thân già, lá cờ mà suốt một đời Cụ cống hiến…

Cụ nằm đó, nhưng bên tai tôi vẫn nghe tiếng dép nhè nhẹ và lời chào quen thuộc: “Đồng bào Kansai của mình thế nào rồi cậu?” Tôi muốn nói với Cụ là tất cả đều bình yên, thiên tai vừa qua đã không cướp đi một ai, khu nhà thờ Kobe mà Cụ có dịp ghé qua ngày xưa tuy sụp đổ, nhưng tượng Chúa Giêsu do bà con mình dựng trong khuôn viên vẫn còn nguyên vẹn. Chợt tôi nhớ lại một điểm tâm đắc mà tôi với Cụ vẫn thường xuyên trao đổi, đó là hiện trạng tôn giáo của Việt Nam. Cụ là một người Công giáo thuần thành. Chính vì thế, mỗi lần viết một bài báo nào liên quan đến tôn giáo, chắc chắn tôi phải hỏi ý kiến nơi Cụ; người hầu như biết hết tất cả các vị lãnh đạo hàng giáo phẩm VN từ Bắc chí Nam, kể các linh mục quốc doanh và những đòn phép tôn giáo của nhà cầm quyền Hà Nội. Tôi không thể nào quên những nét lo âu, trằn trọc của Cụ mỗi lần nghe tin giáo hội bị bức bách bên nhà: “Không thể nào tin được bọn lãnh đạo cộng sản, trước sau gì chúng vẫn là một thứ vô thần”!

Từng lớp trưởng bối đấu tranh lần lượt vĩnh viễn ra đi, tất cả đều mang theo chỉ một hoài bão giống như nhau. Người ta thường nói: “Thác là thể phách hồn là tinh anh”; chúng tôi, lớp trẻ đang tiếp nối bước đường của Cụ tin rằng, sẽ có Anh hồn của Cụ mãi mãi đi theo để hỗ trợ sức mạnh tinh thần cho các con cháu có thêm niềm tin quang phục quê hương.

Huỳnh Việt

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: