Tưởng niệm ÂU MINH DŨNG

Những lời tưởng nhớ đăng trên Nguyệt san Hiệp Hội sau ngày mất của ông Âu Minh Dũng

Từ Thân Hữu

Viết cho chú Âu Minh Dũng 

Cho con trở lại cách xưng hô quen thuộc như ngày đầu chúng ta gặp nhau. Thật ra, chú lớn tuổi hơn ba mẹ con rất nhiều, nhưng khi con gặp mọi người, thấy các anh chị đều gọi là chú một cách kính trọng và chú bảo gọi vậy cho giống mọi người. Sang đây được 2 năm nhưng khoảng nửa năm sau con mới biết đến cộng đồng mình từ vụ biểu tình phản đối Formosa.

Cả đời con không bao giờ quên kỷ niệm ấy và cũng cảm ơn buổi sáng hôm ấy đã gắn kết con với mọi người. Hơn một năm rưỡi, thời gian không phải là dài, những lần gặp nhau không nhiều nhưng con vẫn cảm nhận được sự ấm áp, nhiệt thành của mọi người. Lần nào gặp nhau chú động viên bọn con học, đọc để hiểu thêm nhiều khía cạnh, chú bảo người trẻ bây giờ kết nối nhanh quá, chú theo không kịp khi thấy anh em bọn con nói chuyện với nhau.

Con đã xúc động khi nhìn chú đáng lẽ ở vào cái tuổi nghỉ ngơi với con cháu nhưng lúc nào cũng bận rộn với công việc, có khi tay cầm bảng phản đối ôn hoà ở hầu hết mọi nơi dù chân đi lại có phần khó khăn. Hơn bốn mươi năm cho công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam nhân bản, tự do theo cách riêng của chú. Người ta thường nói “60 năm cuộc đời”, vậy là chú đã hơn 2/3 cuộc đời, tức là từ khi đủ nhận thức là một người trưởng thành cho đến lúc lìa đời chú dành toàn vẹn cho Việt Nam. “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” – chú đã quá nhiệt tâm với Việt Nam. Tính chất công việc khiến chú thường xuyên tiếp xúc với chính khách nhưng với tư cách là một người tị nạn. Dù ở đây hơn 40 năm chú vẫn không đổi quốc tịch mà luôn giữ quy chế tị nạn vì chú muốn nói với mọi người rằng cái chủ nghĩa đó khiến chú và nhiều người khác đang phải trốn chạy. Cũng vì thế mà từ lúc ba mất đến nay hơn 5 năm chú đã không thể về chịu tang, và nguyện vọng thăm mẹ lần cuối đã không thành, có lẽ điều này luôn canh cánh bên lòng chú. 

Hôm qua, khi nghe các anh nhắn với con hung tin đến giờ con vẫn không tin được sự thật chú à. Thời tiết cũng đột ngột trở lạnh nên con và mọi người vẫn chưa kịp thích nghi, trống trải và chênh vênh quá. Một mất mát quá lớn đối với cộng đồng, chú ra đi với nhiều dự định, tâm huyết dở dang còn chưa thực hiện nhưng hãy an lòng chú nhé. Chú đã vất vả nhiều rồi hãy quẳng gánh lại cho thế hệ sau mà nghỉ ngơi đi ạ. Bao năm qua chú cứ mãi bao bọc và lo toan nên anh em bọn con vẫn mãi không chịu lớn. Từ giờ bọn con sẽ cố gắng nhiều hơn, chú hãy nghỉ đi nhé. Cảm ơn đoạn nhân duyên ngắn ngủi nhưng kỳ diệu đưa chúng ta đến với nhau. 

“Kỷ niệm không là gì nếu lòng ta bôi xoá
Kỷ niệm là tất cả nếu lòng ta khắc ghi
Kỷ niệm chỉ một lần gặp gỡ
Mà ta suốt đời mang nỗi đau “
 

Gởi đến chú với tất cả tấm lòng một người trẻ may mắn được chú thương mến. お疲れ様でした.

21/11/2017

***

Vậy là hôm qua mọi người đã tiễn chú… Lần đầu tham dự lễ tang xứ người nhưng con không hề cảm giác trống trải hay đơn độc như từng nghĩ, trái lại còn rất trang nghiêm, ấm áp. Nhiều cô, chú anh chị không ngại xa xôi, cách trở muốn đến viếng chú, nghe vài người tâm sự về những kỉ niệm với chú con càng hiểu rõ hơn về sự hi sinh của người con luôn kính trọng.

Dù có ở đâu thì chú vẫn sống trong lòng mọi người, vậy là đủ… Đối với người Phật tử, khi một người giã từ thân xác, xa cõi luân hồi vô thường vãng sanh về cõi Tây Phương thì người ở lại không nên buồn đau nhưng con chỉ tiếc là thế hệ tụi con nợ chú- những người chiến sĩ thầm lặng nhưng không vô danh lời cảm ơn chân thành. Tuy có hơi muộn màng nhưng con vẫn cảm ơn sự hi sinh của những người như chú dù là con đường tuy dang dở nhưng để lại những công trình đầy giá trị, nhân văn.

Rồi đây, người ta sẽ dành nước mắt, sự kính trọng cho những người như chú chứ không ai khóc thương cho những kẻ bạc ác ngày đêm đấu đá, ăn chia làm tan hoang dãy đất này. Miệng đời sẽ không tha cho những kẻ ăn trên xương máu đồng bào bởi “không gì cản được sức mạnh của tư tưởng, của sự thật khi thời đại của nó đã đến”. Một đế chế bị đánh bại bởi kẻ thù nó vẫn có cơ hội vùng vẫy nhưng một đế chể vỡ vụn từ bên trong nó sẽ chết…

Kính chú. Ở nơi đó rồi ta sẽ gặp nhau…

27/11
Thuc Tran

***

Tokyo – Trời càng trở lạnh!

Đối với những người xa xứ – Việt Nam – ngoài tên gọi Đất nước thân thương, nó như là một nỗi nhớ, một khát vọng da diết muốn được trở về. Đối với Chú còn là khát vọng được thắp nén hương trên phần mộ ông bà, người Cha của mình. 
Thời gian con quen Chú không quá dài, vậy mà mỗi khi nhớ lại là thấy mắt Chú sáng bừng khi có chính khách Nhật nào ủng hộ biển đông Việt Nam, nhớ nụ cười rạng rỡ của Chú khi nói về sự nhiệt huyết của tuổi trẻ chúng con. Chú từng nói rằng ai Chú cũng ủng hộ hết miễn là đóng góp được cho Đất nước…

Con cảm nhận những gì Chú làm không hề mệt mỏi.
Vậy mà mọi chuyện còn đang dang dở, Chú đã ra đi… để lại sự mất mát lớn cho những người còn lại.

Sự bàng hoàng, những giọt nước mắt tiếc thương của những người không phải bà con thân thiết khi nghe tin Chú ra đi, con nghĩ đời người không còn gì nhiều hối tiếc nữa.

Cám ơn vì sự cống hiến của Chú. Mong Chú an nghỉ!

25/11/2017

Thuy Linh

***

Từ bằng hữu

Kính Gởi anh Âu Minh Dũng

Rồi mai đây
Tôi sẽ chết
Trên đường về
Nơi cõi thế
Tôi sẽ mang
Theo với tôi… những gì đây?

Bài hát của Phạm Duy làm tôi ray rứt mãi khi nghe tin anh ra đi trong giấc ngủ yên.

Một đời hoạt động đấu tranh chống chế độ vô sản, anh lại là người vô sản hơn ai hết. Tuy nhiên lúc về bên kia cõi thế, anh đã để lại một tài sản vô cùng lớn và quí giá; đó là tinh thần yêu nước, tư cách trong sáng, cuộc sống thanh bần trong suốt quãng đời đấu tranh. Khi người ta nhắc đến anh, tổ chức mà anh hoạt động gần 40 năm có quyền hãnh diện vì đã có một thành viên sống đẹp đến như vậy. Hình ảnh của anh, chính là hình ảnh của tổ chức.

Tôi hãnh diện vì có thời gian đã làm việc chung với anh 20 năm. Tôi cũng mang hoài bão và lý tưởng như anh, cũng ráng kéo cuộc đời độc thân với thu nhập vừa đủ sống để hoạt động cho tổ chức. Nhưng những biến động công tư đã làm tôi gãy gánh giữa đường mà không có một lời giải thích cho anh, Lúc đó tôi biết anh buồn lắm.

Tôi nợ anh một lời xin lỗi, người Việt tị nạn nợ anh một lời cám ơn; vì trong bước đầu người Việt tị nạn đến Nhật, anh đã giúp chúng tôi hội nhập cuộc sống ở xứ người với tư cách là một thông dịch viên của trại Caritas. Rồi sau đó, khi mọi người đã ổn định cuộc sống, đã biết cách làm giàu thì anh vẫn bỏ hết thì giờ đi vận động chính giới, kêu gọi dân chủ cho Việt Nam, cắm cúi viết bài cho những số báo Hiệp Hội để chuyên chở tin tức, điều hành cơ sở đấu tranh duy nhất trên đất Nhật này cho một ngày mai đất nước tự do.

Anh hy sinh tất cả, cho đến cả hạnh phúc riêng tư. Tôi biết, nếu cần, anh dư sức có một gia đình yên ấm; nếu cần anh vẫn có thể tìm kiếm tiền bạc một cách dễ dàng hơn ai. Sự hy sinh nào cũng có cái giá… mà nếu có đề cập với anh kiểu tình thân chiến hữu thì chắc thế nào anh cũng giỡn lại là: -Tau còn cái giá gì mà hy sinh!

5 năm trước đây, một hành động mà tôi chủ quan nghĩ là “tận dụng tất cả để cho chế độ suy yếu”, có lẽ đã làm anh giận không ít, tôi xin lỗi anh. Tuy tôi đã không có cơ hội giải thích trực tiếp với anh, nhưng qua một người anh khác, tôi đã nhờ nhắn với anh và hôm nay tôi xin xác định lại: “tôi muốn lợi dụng tất cả những gì có được để tạo nên một sức mạnh và phương tiện cho cuộc đấu tranh. Tôi đã làm, đang làm và sẵn sàng làm”.

Dù không còn cơ hội “sống cùng một mái nhà” nhưng tôi vẫn nhớ anh và luôn học anh cái tâm thẳng tắp: “yêu ai cứ nói là yêu”. Tôi nghĩ anh vẫn coi tôi như một người anh em.

Anh Dũng ơi!

Biết rằng anh ra đi như vậy là nhẹ nhàng, là siêu thoát bù lại cho thời gian vất vả vì tha nhân vì đất nước không tự do. Thế nhưng chắc anh vẫn đau đáu vì chưa một lần đặt chân về quê hương trong suốt 42 năm, kể cả lúc người thân thiết nhất qua đời; vẫn khắc khoải vì Việt Nam mình còn quá nhiều áp bức, bất công mà để đẩy bật nó đi thì sức anh em mình có hạn.

Anh tin đi…

 “Sẽ có một ngày cờ vàng bay khắp quê hương

… Đất trời bừng reo sau những năm trong nhọc nhằn!”

Tôi gởi anh hai câu trong bài hát ngày xưa sáng tác cho giấc mơ anh em mình.

Nghỉ yên nhé anh.

Huỳnh Vi

***

Âu Minh Dũng ơi

15.45 phút chiều ngày 19/11 giờ Nhật Bản, có một điện thoại đến:

– Chú Khuê ơi, chú Dũng “đi” rồi! chị vừa khóc vừa nói.

Tôi bàng hoàng và khóc mãi đến bây giờ. Tao nhớ lại và bắt chước chữ của mày khi gặp mày vào tháng 8 năm nay.

– Mày khỏe không? – “Tau khỏe chứ, còn khỏe hơn mày vì tau chỉ lo có một chuyện, còn mày thì lo đủ thứ”.

Tôi hỏi lại:

– Cái đầu mày hình như sắp hết tóc?

– Thì mai mốt mày cũng giống “tau” thôi.

Thằng bạn “Âu Minh Dũng” xuất thân từ xứ Huế đã vĩnh viễn ra đi. Tôi vừa mất một thằng bạn có cái tâm thẳng tắp, không nghiêng ngả. Xác nó vẫn còn trong sở cảnh sát để khám nghiệm. Bây giờ là 20 giờ 43 phút.

Tôi đang khóc…

Ngày 19 tháng 11/2017

***

Dũng ơi, tao nè, mày có nghe tao nói không?

Tao tưởng tượng đang đứng cạnh mày nãy giờ tao hỏi mà chẳng thấy mày trả lời gì cả, hình như mày đang ngủ… Nằm một thân một mình chờ đợi có ai đó đón về, mấy hôm nay chắc mày lạnh lắm, nhưng tao lại cảm thấy lạnh hơn mày nhiều, dù ở trong nhà vặn lò sưởi tối đa, người khoác thêm mấy lớp áo, bên cạnh lại có vợ con. Tao nói như vậy là vì người gặp mày cuối cùng nói: mặt mày vẫn còn hồng hào, thanh thản, tao cũng tưởng tượng hình như mày đang cười chê tao: “mi làm việc ni ốt dột thiệt”. 

3 tháng trước, gặp lại mày nhân lúc có mấy người bạn cũ học ở Nhật ở các xứ khác ghé thăm, trong phần giới thiệu lại “tiểu sử” mày nói: “Ngày tôi sang Nhật, lúc đến Haneda chả có ai ra đón cả, nhưng may quá lại gặp được anh bạn đưa về cư xá, nơi anh đang sống”.
Lúc đang học năm thứ hai (1974) thì phải, tao với mày ở chung trong một căn phòng 4 chiếu rưỡi (khoảng hơn 7 mét vuông), có đêm tao lên cơn nóng lạnh, người mê sảng nói lung tung. Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, mày nói: đêm qua mày làm tao sợ quá, tao cứ phải đẩy người mày xuống rồi đắp mền cho mày. Tao may quá nhờ có mày bên cạnh.

46 năm sau, trong một đêm đầu đông, lúc mày đang ngủ, thế nào có lúc mày chả cảm thấy khó chịu rồi động đậy, trở mình qua lại, thế nào mà chả có lúc mà mày cảm thấy có cái gì kỳ cục, mày quay qua quay lại, nhưng mày xui quá vì chả có ai bên cạnh, rồi mày im luôn.

“Phải chi, Giá mà…”. Tao từng giải thích cho học trò rất rõ ràng về cách dùng 2 từ này và hôm nay tao thấy thấm thía về ý nghĩa. Tao vẫn tự hỏi mấy hôm nay: “Phải chi”, “Giá mà…” và lẽ dĩ nhiên là không có câu trả lời.

Tao định viết nhiều cho mày theo lời yêu cầu từ bạn bè, nhưng khó cho tao quá. Tao gặp mày cũng đã 46 năm, tao biết mày và mày biết rõ tao, không biết tao sẽ bắt đầu viết từ đâu và chấm dứt khi nào.

Thôi tao quyết định không viết gì thêm nữa, vì tao vẫn nghĩ rằng, một lúc nào đó mày lại xuất hiện gọi tao: Khuê ơi, tau nè. Mày thường nói với tao những điều chỉ tao với mày biết. Mày ở trên đó nhớ cầu nguyện cho tao những gì mày muốn tao làm nhé, chứ tao yếu lắm Dũng ơi, tao thua mày xa.

Thôi tao ngừng.

9 giờ sáng 23 tháng 11/2017

***

Vô cùng thương tiếc

Sau ngày 30 tháng 4/75, giữa lúc mọi người còn đang ngơ ngác, giận dữ, thống trách đau khổ, thì có một số người trẻ tuổi tại Đông Kinh đã đủ bình tĩnh mở cuộc họp báo để minh xác với thế giới cuộc chiến đấu cho tự do của dân tộc Việt Nam vẫn tiếp tục vì “chúng tôi còn hiện diện để tiếp nối những bước đi lịch sử của cha ông”. 

Ngay khi mọi người chưa hết bàng hoàng sau cơn hồng thủy và còn đang hoang mang vì cuộc sống xa lạ, đầy trắc trở của một xã hội hoàn toàn khác biệt về phong tục, ngôn ngữ, sinh hoạt thì có những quân nhân trẻ có già có từ cấp binh nhì tới cấp tướng lãnh, âm thầm ngồi hoạch định cho ngày trở lại Việt Nam. Khi mà cả nước bị gông cùm đỏ trùm lên, không khí bị ô nhiễm vì hận thù, vì tù ngục cải tạo, vì những lừa bịp trắng trợn thì có những thanh niên thiếu nữ bỏ vào rừng hay ngay trong lòng địch âm thầm tổ chức thành những nhóm nhỏ chiến đấu. 

Rồi họ tìm đến với nhau, rồi họ liên lạc nhau, rồi họ kiểm điểm hàng ngũ, rồi họ hoạch định kế sách. Tất cả đã nối kết nhau vì lý tưởng cao cả: giải thoát dân tộc khỏi gông xiềng, trả lại cho người dân tự do, công bằng và nếp sống an vui bình dị.

Nhưng giữa đường, lực bất tòng tâm, một số trong họ đã anh dũng hy sinh trên đường mở lối về đất mẹ. 

Tuy nhiên, những chiến hữu của họ ở khắp nơi đã không dừng lại ở đó, họ vẫn bình thản hiên ngang bước tới bằng mọi hình thức, họ không dùng súng đạn như đã bị “chụp mũ, tuyên truyền”, họ chỉ chủ trương “tình yêu đây là khí giới, tình thương đem vào muôn nơi”, nhưng đôi khi lại gặp phải những nghiệt ngã của đất trời khiến họ phải bỏ cuộc, trong số âm thầm đó có Âu Minh Dũng, tuy làm dài thêm danh sách những hy sinh cao cả, nhưng sẽ là chất xúc tác thâu ngắn lại bước đường mà họ đã chọn cho đất nước Việt Nam. 

  Vô cùng thương tiếc “Âu Minh Dũng” – Một Kháng Chiến Quân Việt Nam”

18 giờ 32 phút ngày 27/11
Vũ Đăng Khuê

***

Từ chiến hữu

Một Đời Thương Tiếc Anh, Âu Minh Dũng
Tiễn người về chốn nghìn thu
Chiều đông ảm đạm mây mù giăng quanh
Than ôi việc lớn chưa thành
Xa xăm đất Mẹ vắng anh ngày về
Xưa đi mang nặng tình quê
Sơn hà biến chuyển chẳng hề đổi thay
Xứ người muôn trải đắng cay
Lòng son dạ sắt đong đầy chẳng vơi
Chí hùng sóng cả biển khơi 
Cơ đồ dựng lại rạng ngời sử xanh
Thương thay lá vội xa cành
Anh hùng đoạn gánh thôi đành biệt li
Nghẹn ngào giữa phút phân kỳ
Nhìn anh lần cuối bờ mi lệ tràn
Tuyết rơi trắng một màu tang 
Trời kia như cũng thở than đưa người.

L.T. 19/11

***

Tiễn Bạn

Mới ba hôm trước siết tay nhau
Mừng rỡ hàn huyên chuyện trước sau
Chung rượu cạn ly tình bạn thắm
Hẹn nhau tái ngộ chỉ tuần sau
Tin bạn ra đi như sét đánh
Không lời từ biệt ngỏ cùng nhau
Để lại bạn bè bao luyến tiếc
Gia đình, Chiến hữu lắm thương đau
Bạn của tôi:
– là gương sáng của từ bi, độ lượng
– Nhân ái, giúp người, luôn tử tế với tha nhân
– Giúp đồng bào tị nạn mọi chuyện, rất ân cần
Vị bụt dễ thương của cõi Trần hiếm quý
Yêu nước, thương dân tộc, – anh hết lòng tận tuỵ
Bốn thập niên xả thân tranh đấu, quên mình 
Đem tự do, yêu thương về – cho Việt Nam rạng ánh bình minh
Nay mộng chưa thành, anh đã phải ra đi giữa muôn vàn thương tiếc
Nhưng tôi tin, và các chiến hữu ta đều biết
Chốn thiêng liêng anh vẫn dõi lòng, 
Phù hộ cho con đường tranh đấu sớm thành công
Khai mở dịp canh tân, lật trang sử mới
Yên tâm nhé anh nơi chân trời mới
Vì chúng tôi vẫn một dạ sắt son
Vững chãi bước trên đường mở tương lai cho dân tộc
Anh sống bình dị, thánh thiện 
Ra đi an bình, thanh thản
Siêu sinh tịnh độ nơi cửa từ bi
Nghìn thu vĩnh biệt người bạn thiết 45 năm và chiến hữu của tôi.

Lý Thái Hùng và Trần Diệu Chân

***

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: