Tưởng niệm cụ CHÂU DIỄN HỒNG

TƯỞNG NHỚ

NHÀ THƠ VIỆT NỮ HOAN CHÂU

5 giờ 12 chiều giờ Cali ngày 8 tháng 7/2018, tôi được tin cụ bà Trần Quốc Hương tức nhà thơ Châu Diễn Hồng hay còn gọi Việt Nữ Hoan Châu đã ra đi, hưởng thọ 98 tuổi.

Tôi được nghe kể từ chị Hiền (phu nhân anh Lê Hiển) con dâu của cụ: sáng hôm đó, em vẫn nói chuyện với mẹ em, cụ tỉnh táo nhưng vẫn căn dặn: khi nào có dịp thì các con các cháu sang thăm mẹ, có lẽ lần này là lần cuối, nhưng vài tiếng sau thì nghe tin cụ đã ra đi.

Lẽ dĩ nhiên theo tâm lý, là sẽ có nhiều điều buồn với người mất mát, nhưng về mặt khác tôi cảm thấy hơi vui và mừng vì cụ ra đi thanh thản, xung quanh cụ đã hiện diện những người mà cụ thân yêu, cụ đã dặn dò đầy đủ những gì mà cụ muốn truyền đạt cho hậu thế tiếp nối, cụ đã mãn nguyện. Những ngày cuối đời, tuy nằm tĩnh dưỡng ở nhà, cụ vẫn tiếp tục sáng tác, mà hầu hết thơ cụ đều gói trọn tâm tình của mình về quê hương đất nước, xứng danh là hậu duệ, con cháu của một chí sĩ Việt Nam là cụ Phan Bội Châu.

Khi bố tôi còn sống, (mất năm 1995) cụ thường hay tâm sự với tôi: Tôi xem cụ nhà như anh, hôm bố tôi đi cụ buồn và khóc vì mất đi một ông anh cùng chí hướng.  Trước ngày mẹ tôi mất vài ngày (tháng 7/năm 2001), cụ đến nhà tôi thăm mẹ và còn hẹn mẹ tôi là chị em mình sẽ còn gặp nhau nữa mà.

Trong hai đám tang của bố mẹ tôi cụ đều làm thơ tiễn biệt và dặn là nhớ bỏ vào linh cữu bố mẹ tôi.

Có lẽ trong khoảng thời gian từ năm 1990 đến lúc cụ sang Mỹ năm 2001, không tháng nào là không có những vần thơ của cụ trong Nguyệt San Hiệp Hội, cụ khuyến khích anh em tôi bằng những câu đối, bài thơ… với tất cả nhiệt huyết của cụ. Năm Nguyệt San Hiệp Hội kỷ niệm tròn 3 tuổi, cũ đã tặng tờ báo:

Huynh, đệ liên minh

(Kính tặng quí ông; Chủ bút, Thư ký tòa soạn cùng toàn Ban Biên Tập)

Hiệp Hội Nguyệt San năm thứ ba
Sơ khai “Kháng Chiến” vẫn tương hòa
Sánh vai tô điểm tình dân tộc,
Góp mặt trau dồi nghĩa quốc gia
Huynh, đệ liên minh đồng lý tưởng
Nghĩa nhân, xây dựng đẹp sơn hà
Toàn ban biên tập đều gom sức
Kỷ niệm chu niên, trổ gấm hoa

Kỷ niệm chu niên, trổ gấm hoa
Ân tình “Kháng Chiến” rất xâu xa
Bán khai thuở trước đà tương trợ,
Tự lực ngày nay vẫn thiết tha
Con cháu Tiên-Rồng chung sức mạnh
Giống nòi Hồng Lạc đã tham gia
Giang sơn gấm vóc, ngày hưng thịnh
Đoàn kết toàn dân, dựng nước nhà.

Mỗi lần có người ra đi là thế nào cụ cũng có những lời tiễn đưa của cụ, chẳng hạn như nhà văn Y Yên.

“Vô cùng thương tiếc văn hữu Lê Quốc bút hiệu: Vi An và Y Yên đã đột ngột từ trần. Cầu nguyện hương linh được “Siêu-Sinh Tịnh-Độ”.

1/ Hữu tài bạc phận

Cộng đồng đã mất một thanh niên!
Cái chết đau thương của Y Yên!
Thân hữu Vi-An, sầu thế sự!
Văn nhân Lê-Quốc tủi triền miên!
“Chuyện phiếm đầu Xuân” vẫn chửa quên!
Bấy hạnh bởi đâu gây thảm cảnh!
Hữu tài, bạc phận, hận vô biên!

2/ Chán đời đen bạc

Chán đời đen bạc, hỡi Vi-An;
Sao bỏ ra đi quá vội vàng?
Để lại tiếc thương, toàn Việt-tộc?
Mưa sầu gió thảm đất Phù Tang!

3/ Thoát vòng tục lụy

Vi-An vội vã lánh trần hoàn,
“Cực lực phiêu diêu” biệt thế gian.
Cái cõi phù sinh, là cõi tạm,
Thoát vòng tục lụy, hết tân toan

Cứ Xuân về, Tết đến là thế nào cụ cũng có những câu đối:

Phù Tang viễn xứ mấy mùa Xuân, Tổ quốc xa lìa càng uất hận

Nhật Bản tha phương hăm mấy Tết, Gia đình ly tán vẫn căm hờn

Cụ làm thơ kỹ lắm, kỹ từ dấu phảy, chữ nên viết hoa hay không viết hoa, vì theo cụ đúng như thế mới diễn tả hết tâm tình của cụ. Sang đến Mỹ rồi cụ vẫn lo và nhờ anh Hào con trai của cụ xác nhận với tôi từng ly từng tý.

Lúc còn ở Nhật, cụ xông xáo lắm, ngoài công việc làm thơ, cụ còn có mặt trong cả các sinh hoạt cộng đồng, đấu tranh. Có lúc cụ đã là Hội Trưởng Danh Dự của Hội Thân Hữu Tương Trợ Kanagawa, một hội đoàn đã có nhiều đóng góp cho những đồng bào mới đến.


Sang Mỹ định cư, đúng ra cụ phải ở tuổi nghỉ hưu dưỡng già, nhưng mộng của cụ không dừng ở đó, cụ vẫn làm việc không ngừng nghỉ, tiếp tục những chuyện cần phải làm và phát hành thêm mấy tập thơ nữa, cùng tổ chức những buổi hội luận về thơ với những người cùng tuổi.

Cụ ơi!

Hôm nay cụ đã về cõi Phật, có một điều chắc chắn là chúng con sẽ không bao giờ quên lời dặn dò của cụ. Đất nước mình đã thấy được ánh sáng cuối đường hầm và mong cụ ở trên đó cầu nguyện cho tụi con dưới này nhé.

Vô cùng thương quí cụ.

Vũ Đăng Khuê

Tokyo ngày 11/7/2018

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: